Bắt đầu chạy lại, chạy để khỏe chứ không phải vì cái bụng bự

Một chút ghi lại về việc quay lại chạy bộ sau thời gian dài bỏ quên.

Có một khoảng thời gian mình gần như bỏ hẳn việc chạy.

Không phải vì chán. Cũng không phải vì lười.

Chỉ đơn giản là cuộc sống có quá nhiều thứ chen vào giữa. Công việc bận hơn, tăng ca nhiều, con thứ hai thì cũng vừa chào đời.

Tối về chỉ muốn nằm dài một chút rồi ngủ lúc nào chẳng hay.

Thế là từ một người gần như tuần nào cũng xỏ giày chạy vài buổi, mình trở thành người chỉ còn nhìn đôi giày nằm trong góc phòng.

Điều buồn cười là càng không chạy thì người lại càng nặng nề.

Cái bụng bắt đầu phình ra thêm một chút. Con gái lớn thì chuyển từ gọi “bố Trọng đáng yêu” thành “bố Trọng béo” rồi.

Sáng ngủ dậy người cứ ì ạch.

Đúng là bụng bự hơn thật.

Nhưng nếu hỏi lý do mình chạy lại có phải vì muốn bụng nhỏ đi không?

Thực ra là không.

Mình chạy lại vì nhớ cảm giác cơ thể khỏe mạnh.

Nhớ cảm giác sau khi chạy xong, mồ hôi ướt áo nhưng đầu óc lại nhẹ tênh.

Nhớ cảm giác ngủ ngon hơn, ăn ngon hơn và làm việc cũng tập trung hơn.

Giảm cân chỉ là phần thưởng đi kèm.

Lần chạy đầu tiên sau một thời gian nghỉ không hề dễ. Tim đập nhanh hơn mình nghĩ.

Chân thì nặng nề, nhịp thở cũng chẳng còn được như trước.

Có lúc chỉ muốn dừng lại rồi tự nhủ: “Mai chạy cũng được.”

Nhưng rồi mình vẫn hoàn thành buổi chạy hôm đó.

Không nhanh. Không xa.

Chỉ là hoàn thành buổi chạy, và đối với mình như thế là tạm đủ.

Mình nghĩ rằng: Thể dục thể thao không phải là hình phạt dành cho một cơ thể to béo của bản thân.

Đó nên là món quà dành cho một cơ thể sẽ còn phải đồng hành với mình rất nhiều năm nữa.

Mình không chạy vì ghét cái bụng béo hiện tại. Mình chạy vì muốn sau này vẫn còn có thể đủ sức để đuổi theo hai cô con gái.

Đủ sức đưa cả nhà đi chơi mà không thở dốc. Đủ sức để làm việc, chăm sóc gia đình và tận hưởng cuộc sống.

Hy vọng lần này mình sẽ không chạy vì cảm hứng nhất thời. Sẽ chạy đủ lâu để nó trở thành một phần bình thường của cuộc sống.

Nếu một ngày nào đó bạn cũng đang định xỏ lại đôi giày sau nhiều tháng bỏ quên, đừng nghĩ đến tốc độ hay quãng đường.

Chỉ cần bước ra khỏi nhà đã. Chạy chậm thôi. Phần còn lại cứ để thời gian trả lời.