Có một khoảng thời gian mình nhận ra rằng rất nhiều ngày trôi qua mà mình không thật sự giữ lại được gì.
Mình vẫn làm việc, vẫn học thêm thứ này thứ kia, vẫn sửa một món đồ trong nhà, vẫn đọc vài trang sách, vẫn thử một công cụ mới, vẫn có những cuộc trò chuyện làm mình nghĩ nhiều hơn. Nhưng rồi mọi thứ nhanh chóng rơi vào một dòng chảy rất lạ: hôm nay bận, ngày mai quên, tuần sau chỉ còn nhớ lờ mờ rằng hình như mình đã từng thấy điều đó quan trọng.
Mình tạo “Tôi la cà” trước hết vì muốn có một nơi để viết lại những điều như vậy.
Không phải để chứng minh rằng mình sống hay hơn ai. Cũng không phải để biến mọi trải nghiệm thành nội dung. Chỉ là mình muốn có một chỗ đủ yên để ngồi xuống, gọi tên một vài điều đã xảy ra, và hiểu hơn vì sao nó đáng nhớ với mình.
Vì sao mình muốn viết
Mình từng nghĩ viết là việc cần có chủ đề lớn, góc nhìn sắc, hoặc một điều gì đó thật mới. Nghĩ vậy nên càng muốn viết lại càng khó bắt đầu. Vì đời sống bình thường hiếm khi xuất hiện dưới dạng một bài hoàn chỉnh. Nó thường đến bằng những mẩu nhỏ: một lỗi mình mất cả buổi mới sửa được, một đoạn code làm mình hiểu ra điều gì đó, một món đồ DIY chưa đẹp nhưng dùng được, một ngày đi lạc rồi tình cờ tìm thấy một quán quen mới.
Những điều đó không ồn ào, nhưng chúng là đời sống của mình.
Viết giúp mình nhìn lại chậm hơn. Khi phải đặt một trải nghiệm xuống thành câu chữ, mình buộc phải hỏi: hôm nay mình đã học được gì, mình đã thay đổi chút nào, hay điều gì khiến mình muốn nhớ lại sau này. Có khi câu trả lời rất nhỏ. Nhưng nhỏ không có nghĩa là không đáng giữ.
Không chạy theo mạng xã hội
Mình cũng muốn có một nơi nằm ngoài nhịp của mạng xã hội.
Mạng xã hội có nhiều điều hay. Nó giúp mình biết thêm, gặp thêm, học thêm. Nhưng nó cũng dễ làm mọi thứ trở nên vội. Một suy nghĩ chưa kịp chín đã muốn được đăng. Một niềm vui nhỏ vừa xuất hiện đã bị kéo vào chuyện có ai nhìn thấy hay không. Một bài viết vừa xong đã bị đo bằng lượt xem, lượt thích, lượt chia sẻ.
Mình không muốn “Tôi la cà” đi theo nhịp đó.
Ở đây, một bài viết có thể rất chậm. Có thể chỉ vài người đọc. Có thể nhiều tháng sau mình mới quay lại sửa một câu. Có thể một bài chỉ ghi lại cách mình làm một món đồ, một chuyến đi ngắn, hay một điều học được trong lúc mày mò. Như vậy là đủ.
Mình muốn viết mà không phải nghĩ quá nhiều về việc nó có đang hợp thời hay không.
Lưu lại hành trình
Có những thứ chỉ khi nhìn lại mới thấy quý.
Một năm sau, có thể mình sẽ quên vì sao hôm nay mình chọn bắt đầu blog này. Năm năm sau, có thể mình sẽ quên mình đã từng vụng về thế nào khi học một kỹ năng mới. Mười năm sau, có thể mình sẽ đọc lại một bài rất cũ và nhận ra mình đã đi xa hơn mình tưởng.
Đó là lý do mình thích ý tưởng về một cuốn nhật ký số.
Nó không cần phải hoàn hảo. Nó chỉ cần thật. Thật với thời điểm mình viết nó. Thật với những gì mình biết, những gì mình chưa biết, những gì mình đang thử, và cả những điều mình từng nghĩ sai.
Nếu có một sợi chỉ xuyên suốt ở đây, mình mong đó là sự thành thật hơn là sự bóng bẩy.
Chia sẻ điều mình học được
Mình vẫn sẽ viết về công nghệ, DIY, công cụ, cách làm, và những thứ mình học được trên đường. Nhưng mình không muốn biến nơi này thành một trang hướng dẫn lạnh lùng. Mình thích những bài viết có dấu vết của người viết trong đó: vì sao mình cần làm việc này, mình đã kẹt ở đâu, mình đã thử cách nào, điều gì làm mình bất ngờ.
Nếu một bài viết giúp ai đó tiết kiệm được vài giờ mò mẫm, tốt quá.
Nếu một bài viết chỉ làm ai đó thấy rằng việc học chậm, làm sai, sửa lại, rồi hiểu dần là chuyện bình thường, vậy cũng tốt.
Mình không có tham vọng biến mọi thứ thành kiến thức lớn. Mình chỉ muốn ghi lại những điều đủ thật để sau này vẫn còn nhận ra mình trong đó.
Một nơi để quay lại
Hy vọng của mình dành cho “Tôi la cà” khá đơn giản.
Mình hy vọng sau nhiều năm, đây sẽ là nơi mình có thể quay lại đọc. Không phải để thấy một phiên bản hoàn hảo của mình, mà để thấy một hành trình có thật: có tò mò, có thử sai, có những ngày rất bình thường, có vài điều nhỏ nhưng đáng nhớ.
Nếu ai đó tình cờ ghé qua và tìm thấy một điều hữu ích, mình vui.
Nếu không, nơi này vẫn đã làm đúng việc của nó: giúp mình sống chậm hơn một chút với những điều mình đang trải qua.
Vậy nên mình bắt đầu từ đây. Một bài viết đầu tiên. Một chỗ nhỏ trên internet. Một lời nhắc rằng có những điều đáng được giữ lại, kể cả khi chúng không ồn ào.